tôi vẫn còn nhớ buổi chiều hôm ấy,một buổi chiều đó ối với những cơn gió mằn mặn đong đầy hương vị biển khơi.

Tôi đã gặp “kẻ lạ mặt”

Trên vách đá quen thuộc được nhúng ướt bởi những cơn sóng tung bọt trắng xóa,Heracles vươn vai cái thân xác lực lưỡng của hắn,cố căng lá phổi ra để hít lấy những làn gió đượm vị mặn một cách lười nhác. Nhưng đôi mắt xanh màu những cánh rừng ấy lại phản chiếu những đợt sóng lăn tăn của biển địa trung hải. Phải rồi,hắn đang ngắm biển,một thói quen tưởng chừng vô công rỗi nghề nhưng lại quen thuộc với hắn,một gã nhà văn quèn gần chạm đầu ba. Ừ thì hắn cũng là một kẻ vô công rỗi nghề đấy thôi,chẳng phải người anh họ sống ở Thổ Nhĩ Kì của hắn luôn nói thế sao. Nhưng một kẻ vô công rỗi nghề cũng là con người,không thể nào dứt mắt khỏi những cái đẹp. Thế nên,ngắm nghía cái đẹp cũng đâu có gì sai. Hắn thở hắt ra tự nhủ vừa cảm nhận những cơn gió biển làm rối tung mái tóc nâu loăn xoăn và làm lay động khung canva của “kẻ lạ mặt”.

Cũng đã nom 2 tuần từ khi kẻ ấy xuất hiện. Đó là một kẻ kì dị,chỉ dính lấy khung canva to tướng vào mỗi buổi chiều,khi những tia nắng cuối cùng rực rỡ nhất. Kẻ ấy rất yên lặng,cực kì yên lặng là đằng khác ,trên vách đá chỉ 2 người nhưng không hiểu sao chỉ nghe tiếng sóng vỗ. Heracles quả thực có chút khó chịu với kẻ ấy, như đứa trẻ bị một kẻ khác phát hiện ra chốn bí mật của nó. Dù hắn nghĩ rằng như thế cũng chẳng hay gì cho cam,cái cảm xúc ấy. “kẻ lạ mặt” bí ẩn,hắn luôn gọi như thế bởi lẽ kẻ ấy luôn lấp ló dưới vành mũ phớt màu nâu dạ và chiếc khăn choàng mỏng màu đen,bên khung canva cùng đám sơn màu lỉnh kỉnh và chiếc vali to sụ càng che mất đi tầm nhìn của hắn. Kẻ ấy đến rồi lại đi,âm thầm lặng lẽ,là một họa sĩ (hắn nghĩ thế sau khi nhìn đám dụng cụ của kẻ ấy) tô điểm những sắc màu vào những chiều hoàng hôn đỏ ối.

Gió chợt mạnh bất thường,thổi bay những tập giấy vương vãi dưới chân “kẻ lạ mặt”. Kẻ ấy vẫn không thể dời mắt ra khỏi khung tranh. Heracles nhìn thấy tất cả,hắn vội nhặt những tờ giấy gần hắn. Trên những tờ giấy ấy là những nét chì đen thẫm,hắn nhìn thấy những con sóng xa xa màu đen thẫm. Bức khác là hình ảnh những gò đá chông chênh với bầu trời rộng lớn. Kia là chiếc xe đạp trên con phố nền nã. Con đường tưởng chừng ngắn ngũi trên vách đá cheo leo nhìn ra biển cả nhưng lại được lợp bóng bởi những nét vẽ sống động,kì ảo. Đến khi Heracles nhận ra thì hắn đã đứng bên “kẻ lạ mặt”.

những bức tranh than chì đã dẫn lối tôi đến với cậu. Đó có phải là hạnh phúc hay bất hạnh?

Lần đầu tiên hắn đã nhìn thấy rõ kẻ ấy,là một cậu trai. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo nhưng hơi nhợt nhạt lấp ló dưới tấm khăn choàng cổ,mái tóc đen cắt ngắn được giấu dưới chiếc mũ phớt màu nâu. Điều làm hắn chú ý hơn cả ở cậu trai này là đôi mắt màu nâu sâu thẳm như nuốt lấy những ánh hoàng hôn ẩn dưới hàng mi đen nhánh,đuôi mắt hơi dài. Có cái gì đó ở cậu ta khiến nền trời hoàng hôn trở nên rực sáng hơn trong đôi mắt hắn,hay chính cậu ta vốn dĩ đã rực sáng sẵn rồi.

” Cậu làm rơi cái này.” Chất giọng hơi ngập ngừng vốn dĩ bình thường nhưng khiến hắn khó chịu hay thật sự,hắn bức bối vì đôi mắt nâu sâu thẫm ấy đang nhìn hắn,tựa hồ như nuốt lấy thanh âm phát ra từ cái cổ họng khô khốc của hắn.Có gì đó ngẩn ngơ trong mắt cậu ta.

Hắn lặp lại câu nói lần nữa,nhưng cậu ta trông có vẻ không hiểu. Lẽ nào là người ngoại quốc?

Note của Au: những dòng đối thoai tiếng Anh mị sẽ để trong ngoặc đơn nhỏ (‘) còn bằng ngôn ngữ khác thì mị sẽ để trong ngoặc kép.

Cất tông giọng lạ lẫm mà hắn đã lâu rồi không dùng đến,hắn cảm thấy lưỡi cứng đơ đến vô vọng dưới những con chữ xa lạ. Tiếng Anh.
‘ You drop this (cậu làm rơi cái này).’
Đoạn đưa xấp giấy cho cậu ta. “Kẻ lạ mặt”ấy hấp tấp nhận lấy xấp giấy vương những nét chì của cậu ta rồi khẽ cúi đầu cám ơn Heracles . Sau đó cậu ta lại quay mặt đi,lại đặt hết cả tâm hồn vào tấm canva trước mặt. Không biết hắn có nhìn nhầm không khi thấy ráng đỏ của hoàng hôn bừng lên đôi gò má ấy. Một khoảng im lặng đầy hụt hẫng bao trùm cả hắn lẫn “kẻ lạ mặt”. Chỉ có tiếng sóng biển vỗ vào những tảng đá lớn vang vọng . Cổ họng khô khốc,lưỡi cứng đờ,thật khó để có thể nói gì đó trong sự im lặng đầy ngột ngạt.

‘ Thankyou( cảm ơn anh)’

Một giọng nói khẽ khàng tựa cơn gió thoảng,không cao cũng không trầm,rất dễ nghe là đằng khác. Lần đầu tiên hắn nghe được chất giọng của “kẻ lạ mặt”. Vốn dĩ chỉ là một kẻ luôn đặt những nhát cọ vào những buổi chiều bên vách đá lộng gió. Kẻ mà xưa nay đôi với hắn chỉ là một hữu hình xa lạ.

À không. Chẳng phải cậu ta vốn là “kẻ lạ măt” với hắn rồi sao.

Những gợn sóng lăn tăn ,trắng xóa. Hôm nay biển không động nhưng hắn thấy có gì đó xốn xang. Hay chính biển lòng hắn bỗng dậy sóng khi nghe thấy chất giọng tựa gió thoảng ấy.

‘Bây giờ là lúc thần Poseidon cưỡi những chú ngựa trên những con sóng để từ giã thế gian.’
‘ Sao cơ?’-“kẻ lạ mặt” bất ngờ,buông mình khỏi những nhát cọ khi nghe tiếng hắn.Đôi mắt ấy ngẩn ngơ làm hắn khẽ mỉm cười. Giọng hắn lại cất lên nhẹ nhàng. Đôi mắt màu lục trông mới thật xa xăm như mặt biển. Biển màu lục.

‘Khi thần Poseidon,vị thần biển của Hi lạp kết thúc những chuyến du ngoạn hay tôi nên nói là tuần tra trên biển cả mỗi ngày. Người sẽ cưỡi cỗ xe do những con hải mã kéo trên những con sóng của mặt biển mang hơi ấm của vầng dương đỏ ối . Như để thưởng thức cũng như tạm biệt thế gian sau một ngày vất vả, người sẽ biến mặt biển thành một tác phẩm nghệ thuật đượm sắc đỏ nóng ấm của nắng chiều,đượm mùi mằn mặn gió địa trung hải và đượm tiếng hải âu kêu. Người và thần helios hoặc thần Apollo,những vị thần mặt trời sẽ cùng nhau tạo nên kiện tác đẹp nhất để nói lên lời từ biệt đẹp đẽ với thế gian.’

Hắn nói trong khi đưa đôi mắt nhìn ra mặt biển đượm sắc hoàng hôn. Bầu trời đỏ ối nhưng tối dần vì những tia nắng cuối cùng sắp tắt. Giọng nói vẫn vang lên đều đều,thao thao bất tuyệt,lần đầu tiên hắn nói nhiều như thế và đó là độc thoại cơ đấy. Nhưng có hề gì vì hắn biết “kẻ lạ mặt” vẫn đang lắng nghe hắn,đôi mắt kẻ ấy vẫn đang ngẩn ngơ nhìn vào khung canva mướt những gam màu ấm nóng như đang khắc ghi,so sánh vẻ rực rỡ đầy huy hoàng của mặt biển do các vị thần,tạo hóa tô vẽ lên và biển trong tim hắn. Đôi tai đang nuốt lấy từng lời trong cuống họng của Heracles cùng với tiếng hải âu kêu buồn thảm ,tiếng sóng va vào những tảng đá bên dưới. Vẻ mặt của kẻ ấy thật đáng chiêm ngưỡng,được tô điểm bởi ánh hoàng hôn,khuôn mặt ngẩn ngơ ấy làm biển bị lu mờ trong đôi mắt lục,làm biển lòng kẻ đang nói dậy sóng.

Chỉ còn lấp ló những tia nắng cuối yếu ớt . Mặt biển dần mất đi sự nóng ấm ban chiều mà trở về với vẻ cô độc lạnh lẽo của nó ban đêm. Mặt biển gần như tối hẳn,những ánh sáng yếu ớt sắp tắt của tia nắng cuối cùng chỉ đủ soi sáng hữu hình của “kẻ lạ mặt” và hắn.

Đôi mắt màu nâu chocolate ấy vẫn nhìn tôi, đó là cái nhìn khiến tôi xốn xang, khiến tôi như muốn đắm chìm trong sự sâu thẫm. Làm biển lòng tôi dậy sóng. Tôi tự hỏi đó là cảm giác gì.

‘Trời đã hơi tối,tôi nghĩ mình nên đi.’-“kẻ lạ mặt ” khẽ nói đoạn cúi đầu’ Cám ơn anh vì hôm nay.’

Nhanh đến vậy sao? Heracles nghĩ trong sự luyến tiếc vô cùng tận. Thời gian trôi thật nhanh khi ta muốn nó trôi chậm. Hắn đã thực sự hiểu ra điều đó. Đưa mắt nhìn “kẻ lạ mặt” hắn cảm thấy mình quên điều gì đó.

‘ Liệu mai cậu có quay lại không?’ -Hắn hỏi đầy vẻ chờ mong, nhưng hắn biết rằng đây chỉ là một trong hàng vạn điều hắn muốn hỏi kẻ ấy. Xin hãy trả lời là có . Hắn nghĩ thầm nhưng lại bàng hoàng với suy nghĩ của mình. Lưu luyến một kẻ mới quen được trong một thời gian ngắn,gần một tiếng. Điều ấy họa chỉ có kẻ điên,Hắn đã nghĩ như thế.

‘ Tôi nghĩ là có.’- “Kẻ lạ mặt “nói- ‘Nếu anh thấy phiền,tôi sẽ đi chỗ khác’.

Có cái gì đó lúng túng ở cả hắn và cậu ta.

‘ Không,không đâu,mong rằng ngày mai cậu lại đến.’
Hắn nói ,cố giữ giọng phớt tỉnh lười nhác như mọi ngày nhưng biển trong lòng hắn lại dậy sóng (không biết bao nhiêu lần rồi) tim hắn nóng bừng. Lúng túng,ngượng ngùng ,háo hức và có một chút xốn xang.

‘ Hẹn gặp lại ngày mai nhé’- Kẻ ấy khe khẽ nói với nụ cười nhẹ nhàng.

‘Ừm’.

Hắn gật đầu,nhìn theo bóng dáng kẻ ấy dưới ánh đèn đường mới vừa thắp lên. Giữa khung canva to và cái vali chất đầy màu cũng to không kém,trông cậu ta mới nhỏ bé làm sao.

A.

Hắn đã quên hỏi tên “kẻ lạ mặt” mất rồi.

Ngày mai mình sẽ hỏi sau. Hắn nghĩ.

τα λέμε αύριο ,Ξένος (hẹn gặp lại ngày mai nhé,hỡi “kẻ lạ mặt”.)

Link ảnh:pỉnterest

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s